"Đỗ Trường viết truyện, viết t鱱 b ph?b髶h... Truyện n跢 của anh cũng đi s漉 v跢 nỗi đau của đất nước, v?con người. Trong vai tr?người dẫn chuyện, hay h鏇 th滱 v跢 nh滱 vật, c蠼g với những t髶h tiết đan xen, l跩 cho người đọc kh?ph滱 định được thực, hay hư cấu trong truyện của Đỗ Trường. V?vậy, lời văn Đỗ Trường sinh động, đưa đến nhiều cảm x cho người đọc..." (Tr獳h Thư gởi người bạn trẻ của nh?văn Văn Biển) " Kh獼g ai c?thể ngờ l?những con chữ trong đ?bừng bừng ngọn lửa dữ dội, thi盦 đốt tr壾 tim người đọc, đẩy cảm x của họ v跢 những hoảng loạn sự thật trần trụi v?dữ dội đ?xảy ra tr瘽 v蠼g đất của đau thương v?tủi nhục. Những phận người theo đ?nổi tr灁 bập bềnh như những chiếc lục b髶h, bất lực cuốn theo d犥g đời, kh獼g chỉ ở qu?hương, m?c犥 lạc lo跬 qua xứ lạ, rồi cuối c蠼g tấp v跢 bến bờ bất hạnh, ngập ch骻 trong m嫠 v?nước mắt. Đọc Đỗ Trường c?l t灁 phải hồi hộp, n璯 thở, nghẹt thở, căm phẫn, đớn đau v?nước mắt tu獼 tr跢 trong một l犥g thương cảm con người" (Nh?văn: Trương Văn D滱)